Khi dòng vốn “chảy” vào vùng lõi kinh tế
Số liệu báo cáo mới nhất từ Ngân hàng Nhà nước chi nhánh khu vực 15 đến cuối tháng 6/2026 cho thấy một tín hiệu rất đáng chú ý về mặt thanh khoản và động lực hấp thụ vốn của nền kinh tế tỉnh An Giang. Ước thực hiện tháng 6/2026, tổng nguồn vốn huy động trên địa bàn đạt 195.000 tỷ đồng, tăng 6,98% so với cuối năm 2025. Điều này chứng tỏ niềm tin của người dân và doanh nghiệp vào hệ thống tổ chức tín dụng (TCTD) vẫn rất vững vàng, đặc biệt là xu hướng dịch chuyển sang kỳ hạn dài khi huy động trên 12 tháng tăng mạnh tới 16,89%, đạt 25.500 tỷ đồng.

Ở chiều ngược lại, tổng dư nợ tín dụng toàn tỉnh ước đạt 287.400 tỷ đồng, tăng 5,49% so với đầu năm. Mức tăng trưởng dư nợ này tuy chưa đạt đến mức bùng nổ “hai chữ số” như kỳ vọng của các kịch bản tăng trưởng cao, nhưng lại cho thấy một sự thận trọng cần thiết và phân phối vốn tương đối chuẩn xác vào các khu vực động lực.
Nhìn vào cơ cấu, thương mại và dịch vụ tiếp tục chiếm tỷ trọng gần 66% tổng dư nợ (đạt 189.900 tỷ đồng). Điều này hoàn toàn phù hợp với đặc thù kinh tế biên mậu và dịch vụ du lịch tâm linh đặc sắc của An Giang (chùa Bà Chúa Xứ, vùng Bảy Núi). Tuy nhiên, tốc độ tăng trưởng tín dụng của ngành này trong 6 tháng đầu năm khá thâm trầm, chỉ đạt 3,90%.
Ngược lại, điểm sáng tăng trưởng thuộc về công nghiệp và xây dựng với mức tăng bứt phá 11,47% (đạt 35.900 tỷ đồng). Đây là minh chứng cho thấy các khu công nghiệp, cụm công nghiệp chế biến sâu xuất khẩu lúa gạo và cá tra tại địa phương đang bước vào chu kỳ giải ngân mạnh để mở rộng năng lực sản xuất.
Điểm nghẽn từ các “siêu dự án” xanh
An Giang là tâm điểm của đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) trong chiến lược phát triển nông nghiệp bền vững. Bản thân dòng vốn tín dụng đối với lĩnh vực ưu tiên như nông nghiệp, nông thôn đạt con số cao 165.000 tỷ đồng (chiếm hơn 57% tổng dư nợ toàn địa bàn). Khối lượng vốn này đã giúp chuỗi liên kết dọc từ người nông dân đến các tập đoàn xuất khẩu lớn như Lộc Trời, ANVIFISH duy trì “mạch máu” vận hành.
Chương trình lúa gạo chất lượng cao 1 triệu ha đạt dư nợ cho vay liên kết sản xuất, chế biến và tiêu thụ sản phẩm lúa gạo chất lượng cao và phát thải thấp vùng ĐBSCL tại An Giang dù có bước tiến từ 37 tỷ đồng (tháng 5/2026) lên 50 tỷ đồng (ước tháng 6/2026), nhưng so với quy mô của một “vựa lúa” hàng đầu quốc gia thì con số này vẫn còn khiêm tốn. Doanh nghiệp và HTX vẫn gặp khó trong việc đáp ứng các tiêu chí xanh khắt khe để chạm tay vào gói tín dụng này.
Để dòng chảy tín dụng thực sự trở thành bệ phóng giúp An Giang đạt mức tăng trưởng kinh tế vượt trội trong giai đoạn cuối năm 2026, ThS. Trần Văn Phước, Quyền Giám đốc Ngân hàng Nhà nước chi nhánh khu vực 15 cho rằng, các TCTD trên địa bàn cần đồng thuận thực thi các giải pháp đột phá cụ thể sau: Ngành nông nghiệp An Giang đang chuyển dịch từ “tư duy sản xuất” sang “tư duy kinh tế”, ngân hàng cần có cơ chế định giá và thế chấp bằng chính hợp đồng liên kết tiêu thụ, quyền tài sản hình thành từ tương lai của các chuỗi lúa gạo - thủy sản phát thải thấp.
An Giang có lợi thế hai cửa khẩu quốc tế (Tịnh Biên, Vĩnh Xương). Cần tạo hành lang thanh toán thông thoáng, hỗ trợ các gói tín dụng tài trợ thương mại (Trade Finance) bằng cả VND và KHR (Riel Campuchia) để đẩy mạnh xuất khẩu chính ngạch sang thị trường ASEAN.
Với mạng lưới gồm 42 Quỹ Tín dụng nhân dân đang hoạt động trên địa bàn, đây là cánh tay nối dài sát sườn nhất với kinh tế hộ nông thôn. Việc thanh lọc, xử lý dứt điểm các quỹ yếu kém và số hóa quy trình cho vay nông nghiệp quy mô nhỏ sẽ giúp chặn đứng dòng tín dụng đen, giải phóng sức sản xuất tại các vùng sâu, vùng cù lao của tỉnh.
Dòng chảy vốn tại An Giang đang đi đúng hướng nhưng áp lực lực đẩy cần phải mạnh mẽ hơn nữa. Khi các rào cản về thủ tục tiếp cận dòng vốn xanh được tháo gỡ và các nút thắt về nợ xấu nông nghiệp được xử lý dứt điểm, nguồn lực tài chính trị giá gần 300.000 tỷ đồng trên địa bàn sẽ thực sự bùng nổ, đưa kinh tế An Giang cất cánh vững chắc.